Thứ năm, 17 Tháng 8 2017
Trang chủ DSVH Việt Nam Di sản phi vật thể Mến yêu Hà Nội


Mến yêu Hà Nội PDF. In Email
Thứ hai, 30 Tháng 8 2010 11:53
Từ cái thời còn là Toà thành Đại La đến khi trở thành Kinh đô Thăng Long -  “rồng lên” và nay mang tên thành phố “trong sông”- Hà Nội, Hà Nội luôn luôn tỏa sáng, mà nếu chỉ dùng lý trí để phân tích thì không hiểu nổi, không lý giải được.

 

Phải có những sáng mùa thu đi dạo một vòng hồ, thấy sóng lăn tăn mặt nước, thẩm thấu cái se lạnh của mùa chuyển êm đềm vào cái lồng nan ngực trong đó có con chim muốn cất lên tiếng hót, và quờ tay ra định bắt những con bướm vàng lả tả từ muôn cành sương mờ thả xuống.

 

Cũng lại phải có những đêm đi trong hương hoàng lan phố Phan Đình Phùng làm hồn mình muốn bay theo những làn hương như tơ giăng, như âm thanh tiếng đàn bầu thực mà không thực... hoặc đi trong hương hoa sữa của phố Nguyễn Du khiến mình bềnh bồng trong trong thứ men say chỉ riêng Hà Nội có. 

 

Còn phải đi trên những đường phố tấp nập, nhỏ thôi, ngắn thôi, nhưng tràn ngập những nàng con gái thanh tân, đẹp như trên sân khấu, bắp chân trắng hồng mịn màng tựa cây chuối non bóc nõn rợn người.  Phải ăn một bát phở khuya, mùi hạt tiêu bắc, bắt ngừng đũa hắt hơi...

 

Phải ngồi trong cái căn gác màu nâu ám khói hít hà hương chả cá đậm đặc căn phòng và bao phủ khắp mọi tế bào trên cơ thể... 

HN2

Xuân về, Tết đến, phải lang thang hòa mình với muôn hoa sắc thắm, hòa hồn ta với hồn hoa ở chợ hoa Hàng Lược, để đón xuân sớm, mời xuân về nhà trước, để gặp nhau, ngắm nhau, để thầm hẹn cùng cái đẹp, cùng hương đất sắc trời. Phải làm một cuộc “lặn lội” giữa dòng sông hoa, háo hức đi giữa con đường hoa Yên Phụ - Âu Cơ rực rỡ sắc màu của đào, quất, của mai vàng mai trắng, nhiều loài hoa hồng, cúc, thược dược, thủy tiên..., dập dìu tài tử giai nhân, trai thanh gái tú, có khi chỉ để ngắm, chỉ để ghi nhận một nụ cười, một ánh mắt, một lời mời chào nhẹ như “tiếng hoa”, một phút giây mừng rỡ gặp được người quen... Cùng phải hăm hở lội bộ xuống vườn đào Phú Thượng, len lỏi giữa những luống đào, luống quất, nơi các nghệ sĩ nhiếp ảnh đi “săn” những hình ảnh đẹp và khoảnh khắc đẹp bên cạnh những người yêu hoa, yêu quất, cẩn thận ngắm, chọn mua cho mình cành đào, cây quất, hớn hở vì được toại nguyện, thỏa lòng ước ao căn nhà của mình sẽ, đầy ắp nụ cười, đầy ắp xuân...

 

Có như vậy mới cảm nhận được Hà Nội là gì, là thế nào trong mình, đối với mình, ngay giữa lúc mình vẫn ở trong lòng Hà Nội.

 

Hà Nội là trong khuya vắng mưa thưa, một nhịp rao hàng vang vọng và nẻo ngõ mờ đục ánh đèn như đã trăm năm thao thức, nơi ấy từng rộn lên tiếng sênh phách ca nhi, từng u huyền nhang khói một ngôi chùa cổ, từng chập chờn một mái tóc người yêu mà thời gian nhuộm thành tóc cố nhân, còn chập chờn lúc chia tay mới lớn, từng rộn bước chân giao thừa đi hái lộc, cầu may trong phút trời đất giao hoan... Hà Nội là tình yêu trai gái băng trinh, là tình bạn nồng hậu chân thành, cũng là tình mẹ ân cần cao cả cho con.

 

Giọng nói Hà Nội, lạ chưa, không thể lẫn được dù cất lên bất cứ ở đâu. Ta giật mình thảng thốt, không phải là tiếng “dạ” dịu mềm màu tím Huế, tiếng chắc nịch của miền Trung gian khó, tiếng mặn mòi của vùng biển sóng gió, tiếng chân chất nơi miền Nam nắng nôi... Tiếng Hà Nội là hơi suối trong ngàn róc rách, là hương hoa nhài đầu đêm càng khuya càng ngát, là sợi dây đàn ngân nga thánh thót cái buông ngón út độc huyền càng nghe lâu càng mê... Nó cũng là tiếng gió đưa qua ngọn liễu mềm, tiếng hạt cốm lịm đi trong vị hồng ngọt sắc. Nó đánh thức trong sâu thẳm lòng ta cái đẹp, cái tốt vốn dĩ tiềm tàng trong mỗi con người.

 

Chỉ một tà áo sờn đã cũ nhưng phẳng phiu, ngay ngắn, thơm tho, đàng hoàng, đĩnh đạc đã nói một điều gì về người mặc áo. Hà Nội đấy chăng?

 

Chả thế mà có người được họ hàng mua nhà cho, sắm sanh đầy đủ cho để chuyển vào nơi mới, nhưng chỉ được một tuần lễ, không chịu được cái quay cuồng loạn xạ, không chịu được nỗi nhớ Hồ Gươm, nỗi thiếu làn gió heo may lạnh, đêm đắp chăn đơn nghe gió thu rì rầm trên cành hoàng lan... mà đành phải từ bỏ hết, rũ sạch hết để quay về Hà Nội, rưng rưng khi gặp lại bầu trời xanh ngắt Hồ Tây!

 

Chả thế mà có những chàng trai mười năm, mười lăm năm luân lạc trên rừng, trung du, bờ biển, gò bãi hay mặn mòi, sung sướng và đam mê, nhưng một lúc tỉnh giấc mê phải vứt áo ra đi khăn gói gió đưa, gửi bước chân trên đường, hướng về Hà Nội, thành phố quê hương. Nơi ấy có cây bàng cổ thụ vườn hoa Chí Linh, có một trời hoa đỏ nơi đường Cổ Ngư, có con đê lồng lộng gió sông Hồng. Nơi ấy có phố Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Bạc, Hàng Bông... cánh tay con gái quyến rũ, cổ áo con gái mê ly, người đàn bà trung niên mà vẫn còn đầy mê hoặc..., có chợ Đồng Xuân với món bún thang tuyệt vời dậy mùi qua mấy nhà lồng chợ, có món xôi chè mới nhìn đã muốn sà vào, nói một câu với bà mặc áo phin nõn trớ trêu, trữ tình gợi cảm!

 

Từng có bao nhiêu người bàng hoàng đến ngẩn ngơ khi Nhà ga Hàng Cỏ bị bom Mỹ phá sập. Chiếc đồng hồ đã thành con ma đồng hồ trong đống gạch vụn ư? Rồi đưa tiễn ra sao, rồi đón người thân thế nào trên cái sân ga nhỏ hẹp nhưng đầy kỷ niệm dài lâu ấy? Chỉ người Hà Nội mới tương tư như thế, mối tình kém gì trai gái?

 

Lại có người sắm cái áo mưa và đôi giày cao su thật tốt, chỉ để mỗi khi mùa chuyển mưa giăng giăng như chiếc khăn quàng voan trên gương mặt quận chúa Hà Nội, là khoác áo, đi giày, ra phố, đi từ ngã tư này sang ngã tư khác, mặc cho mái tóc ẩm hơi mưa, mặc cho đầu trần thấm đẫm không gian không phải khi nào cũng có, mưa không thành tiếng mà lòng người lại như reo, mưa không có nước mà thân mình tràn ngập khúc thu ca.

 

Có người Hà Nội xa Hà Nội lâu ngày vẫn còn nhớ tiếng chuông tàu điện leng keng sớm khuya, hơi ấm bắp ngô nướng trên chậu than đỏ hồng bập bùng nơi chân cột đèn một ngã tư đầu phố, nhớ con đường Bờ Hồ, từ Tháp Hoà Phong đến cửa đền Ngọc Sơn mùa thu hoa cúc trắng ngần được trồng một cách lung linh, nhớ Nhà hát lớn vào mùa kịch, khán giả chỉnh tề tham gia sáng tạo cùng tài tử...

 

Người xa ấy trong mắt, trong lòng thiếu gì những cao ốc mấy chục tầng, những xe ô tô tân kỳ mát lạnh, những nhung gấm lụa là, phấn son thơm nức... sao vẫn nhớ về ngôi chùa trong ngõ Tràng An nghi ngút khói hương tịch mịch, nhớ về ngõ Phất Lộc chữ chi ngoắt ngoéo, nhớ phố Hàng Buồm có những hàng cơm tám giò chả, hàng cháo lòng tiết canh, có món tràng giòn tan, tiết canh chói đỏ, ngọn húng quế chỉ biết thơm giữa hai hàm răng..., tất cả đều ở trong những căn nhà hình ống, hẹp lòng, phải lách chân nghiêng người mới vào được bàn ăn. Người xa ấy vẫn nhớ ngọn núi Sư Sơn trong vườn Bách Thảo, ngai ngái hương cỏ, rờn rợn bóng râm, lung linh hương sắc của cô gái trại Hàng Hoa, toòng teng đôi gánh vào thành phố bán hoa...

 

Và, chợt một ngày về gặp lại, Hà Nội hiện ra như một giấc mơ táo bạo mà bàng hoàng!

 

Xa lắc Thanh Xuân, gập ghềnh Bạch Mai, hun hút Thủ Lệ, tít tắp Nhật Tân, Quảng Bá... tất cả đã xích lại, san sát nhau trong nội thành, nhà cao đèn sáng, xe cộ rần rần... Chợ búa cũng đã khác xưa. Người Hà Nội không chỉ được ăn con cá thu tươi nướng kẹp giữa hai thanh tre đã tái, đi tàu nhanh về, mỗi khúc phải buộc sợi lạt, kho trong cái nồi toàn nước chè tươi, tươi rói vị biển thơm hương khơi xa, có hạt tiêu thơm đến nỗi người đang ngủ mê cũng phải hắt hơi bật dậy. Những thịt dê tái, những bê thui và bia rượu như nước suối..., khiến có người ngạc nhiên rằng tiền đâu mà lắm thế? Giàu đi với sang, Hà Nội chưa hẳn đã giàu có và có thể chẳng sang bằng người ở những xứ xa xôi thừa tiền xanh tiền đỏ... nhưng Hà Nội trong lòng người đi xa về vẫn là một Hà Nội bao dung, tân kỳ mà không loè loẹt, hấp dẫn mà vẫn thanh lịch, tần tảo mà đầy vị tha, biết ăn chơi mà không hãnh tiến, hào phóng mà không rởm đời... 

 

Hà Nội đón những người con lưu lạc trở về bằng trái tim ân tình, vỗ về, an ủi mà không đòi hỏi tra vấn một nửa lời! Giọt nước mắt nào đã trào mà khi gặp lại Hà Nội của mình sau bấy năm đằng đẵng, gặp lại món bánh cuốn Thanh Trì mỏng tang như tấm kính mờ, mát rượi trên đầu vị giác, gặp lại tấm áo phin nõn, hằn một màu hồng da thịt kín đáo, gặp lại cả tấm áo dài tha thướt như cánh bướm chao đảo cả giấc mơ chàng thư sinh trong Liêu Trai của họ Bồ văn sĩ, gặp lại đôi má hồng trên khuôn mặt phù dung duyên dáng, kín đáo mà hớp hồn kẻ tái hồi...

 

Tháp Bút Đài Nghiên của Phương Đình Nguyễn Văn Siêu còn đây. Thê Húc kiều sơn đỏ soi bóng trên màu sóng quan lục còn đó. Tượng Vua Lê được sửa sang sau trăm năm quên lãng trong hoang phế. Nhìn sang phía bên kia là Tượng đài Lý Thái Tổ uy nghi với Chiếu dời Đô để khai sinh một Thăng Long - Hà Nội muôn đời tỏa sáng. Nhà Gô Đa được thay bằng Trung tâm thương mại lớn lấp lánh hơn, tươi đẹp hơn, phong phú hơn kể cả người đứng bán, người vào mua... 

HN1

Hà Nội hôm nay vần vũ hơn để bắt kịp với toàn nhân loại. Nhưng Hà Nội không mất đi sự trong trẻo, vẻ hồn nhiên, êm đềm của nghìn năm thanh lịch.

TÙY BÚT CỦA BĂNG SƠN

 
quanho_125x125 disan_hanoi

Hỗ trợ tài chính hội

  • Lợi ích của nhà tài trợ
  • Các Dự án cần hỗ trợ
  • Mẫu đăng ký tài trợ
  • Các nhà tài trợ

Để trở thành Hội viên

Your are currently browsing this site with Internet Explorer 6 (IE6).

Your current web browser must be updated to version 7 of Internet Explorer (IE7) to take advantage of all of template's capabilities.

Why should I upgrade to Internet Explorer 7? Microsoft has redesigned Internet Explorer from the ground up, with better security, new capabilities, and a whole new interface. Many changes resulted from the feedback of millions of users who tested prerelease versions of the new browser. The most compelling reason to upgrade is the improved security. The Internet of today is not the Internet of five years ago. There are dangers that simply didn't exist back in 2001, when Internet Explorer 6 was released to the world. Internet Explorer 7 makes surfing the web fundamentally safer by offering greater protection against viruses, spyware, and other online risks.

Get free downloads for Internet Explorer 7, including recommended updates as they become available. To download Internet Explorer 7 in the language of your choice, please visit the Internet Explorer 7 worldwide page.